Thế Giới Đó Đây

Trượt giá có đáng lo ngại khi tham gia Bảo hiểm nhân thọ

đăng 10:26, 15 thg 6, 2019 bởi Trực Phạm   [ đã cập nhật 10:28, 15 thg 6, 2019 ]

Tiền trượt giá là gì ? Tiền trượt giá hay lạm phát là hiện tượng đồng tiền bị mất giá trị theo thời gian. Cụ thể, nếu hôm nay giá một bát phở là 30 nghìn đồng thì sau một vài năm sẽ tăng lên 50 nghìn đồng. Cùng một bát phở có chất lượng như nhau nhưng để mua được nó, bạn phải bỏ ra nhiều tiền hơn nên gọi là tiền bị trượt giá hay lạm phát đồng tiền.

Nguyên nhân nào dẫn đến tiền trượt giá ? Có rất nhiều nguyên nhân dẫn tới tình trạng tiền trượt giá. Gần đây nhất khi nhà nước áp dụng tăng thuế môi trường cho các loại nhiên liệu, giá xăng dầu bị áp thuế sẽ được điều chỉnh tăng làm cho chi phí nhiên liệu đầu vào để vận hành máy móc sản xuất, dẫn đến chi phí vận chuyển hàng hoá tăng lên. Kết quả là giá thành hàng hoá cũng tăng theo và tiền bị mất giá.

Ngoài ra, chính sách điều hành kinh tế của nhà nước cũng ảnh hưởng rất nhiều đến giá trị đồng tiền. Quản lý in tiền, đánh thuế, điều chỉnh giá các mặt hàng cơ bản, đặc biệt là năng lượng dẫn tới việc tăng hoặc giảm tỷ lệ lạm phát. Có thế nhận định rằng, lạm phát hay tiền trượt giá bị ảnh hưởng bởi nhiều nguyên nhân khác nhau, chung quy lại đều làm cho giá cả hàng hoá tăng và tiền mất giá theo thời gian.

Để đối phó với trượt giá, nhiều người thường gửi tiết kiệm Ngân hàng. Còn việc mua Bảo hiểm nhân thọ, tâm lý e ngại của người dân về trượt giá vẫn còn. Thực ra, gửi tiết kiệm Ngân hàng hay mua Bảo hiểm nhân thọ đều chịu ảnh hưởng của lạm phát. Vậy, Doanh nghiệp bảo hiểm nhân thọ làm gì để hạn chế trượt giá ? Chỉ có đầu tư mới là cách tốt nhất để hạn chế lạm phát. Các khoản tiền nhàn rỗi chưa được sử dụng trong quỹ bảo hiểm nhân thọ sẽ được mang đi mua trái phiếu, gửi tiết kiệm ngân hàng, đầu tư cổ phiếu, nhằm hạn chế ảnh hưởng của trượt giá. Hàng năm, kết quả đầu tư sẽ được chia lại cho khách hàng theo như cam kết ban đầu của doanh nghiệp bảo hiểm. Theo số liệu công bố của Tổng cục thống kê, tỷ lệ lạm phát năm 2018 của nước ta được kiểm soát ở mức 3.54%, trong khi đó, lãi suất đầu tư từ quỹ bảo hiểm liên kết chung của các DNBH giao động từ 5-6.5%. Như vậy, việc đầu tư của bảo hiểm nhân thọ giúp cho khoản tiền trong quỹ không những tránh được trượt giá mà còn sinh lời.

Nếu lựa chọn các giải pháp bảo hiểm thuần bảo vệ sức khoẻ, tính mạng thì người mua sẽ chẳng phải bận tâm gì nhiều đến lạm phát. Đóng phí bảo hiểm 15 -20 năm và không rút tiền ra để bảo vệ trọn đời cho tới năm 99 tuổi, khi hết tiền trong quỹ bảo hiểm thì quyền lợi bảo vệ của khách hàng cũng tự động chấm dứt. Lúc này, bảo hiểm nhân thọ phát huy đúng ý nghĩa nhân văn của nó là bảo vệ tài chính suốt đời cho khách hàng.

Có thể thấy rằng, trượt giá trong bảo hiểm nhân thọ là một loại rủi ro hoàn toàn có thể kiểm soát được nhưng những rủi ro trong cuộc sống thì lại là điều không ai có thể lường trước. Rủi ro về tai nạn, rủi ro về bệnh hiểm nghèo, mất sớm đang diễn ra hàng ngày xung quanh mỗi chúng ta. Rủi ro về trượt giá chỉ ảnh hưởng tới số tiền mà bạn tham gia bảo hiểm còn rủi ro cuộc sống thì lại ảnh hưởng đến toàn bộ tài sản của gia đình bạn. Tiền gửi ngân hàng phải rút, tài sản là đất đai, nhà cửa phải bán dần để chi trả viện phí chữa bệnh hiểm nghèo và nếu chẳng may những người trụ cột không còn khả năng tạo ra thu nhập thì ai sẽ là người lo cho gia đình, tương lai của con cái ?

Trong những năm gần đây, với sự nỗ lực quản lý, điều hành kinh tế của chính phủ, tỷ lệ lạm phát tại nước ta đã được kiểm soát và đi dần vào ổn định. Rủi ro về trượt giá đã không còn là nỗi lo lắng cho những người tham gia bảo hiểm. Thay vào đó, khách hàng nên quan tâm nhiều hơn đến các rủi ro trong cuộc sống, những biến cố khó lường có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến chính tài sản và cuộc sống của mỗi chúng ta. Vì vậy, đừng băn khoăn và hoài nghi nữa, hãy tham gia bảo hiểm nhân thọ ngay bây giờ.

Theo wikitaichinh.com | August 20, 2018 | Trần Đức Hiền

Tiếng Pháp và Tiếng Việt

đăng 19:47, 3 thg 6, 2019 bởi Trực Phạm   [ đã cập nhật 18:05, 11 thg 8, 2019 ]

Có khi lâm nạn lại thành công, gặp may mà hoá thiệt thòi.

Có lúc cho đi mà con không được lợi, có lúc cho đi lại được trả gấp đôi.

Đôi khi vinh quang đem lại nhục nhã, kẻ thấp hèn lại được ngẩng đầu hiên ngang.

Có kẻ sắm nhiều mà tốn ít, nhưng thực ra phải trả gấp bảy lần.

Người khôn ngoan nói ít cũng gây được thiện cảm, lời hoa mỹ của kẻ ngu đần chỉ là thứ đổ đi.

Ích gì cho con quà biếu của đứa khờ dại : nó biếu một mà trông được mười.

Nó cho thì ít, trách mắng thì nhiều, miệng oang oang như thằng mõ, hôm nay cho mượn, ngày mai đã đòi. Người như vậy thật đáng ghét.

Kẻ ngu đần nói : "Chẳng có ai thân thiết với tôi, việc nghĩa tôi làm, chẳng ai biết đến !"

Chịu ơn nó toàn những quân mạt hạng, biết bao lần chúng cười nhạo nó !

Sẩy chân còn hơn lỡ miệng, những kẻ gian ác cũng sụp đổ nhanh như thế.

Người thô lỗ thì giống như câu chuyện không hợp thời, kẻ dốt nát cứ kể đi kể lại.

Kẻ ngu đần không nói được dụ ngôn, vì lúc phải nói, nó lại chẳng nói.

Do túng thiếu, có kẻ tránh được tội, và không bị ray rứt lúc nghỉ ngơi.

Có người tiêu vong vì xấu hổ, nó tiêu vong vì nể mặt đứa khờ.

Có kẻ vì xấu hổ mà hứa hẹn với bạn hữu, bỗng dưng biến người ấy thành kẻ thù.

Nơi con người, nói dối là điều đê tiện xấu xa, kẻ dốt nát cứ luôn mồm nói dối.

Trộm cắp còn đỡ hơn nói dối, nhưng cả hai đều chuốc lấy hư vong.

Kẻ quen nói dối là kẻ vô liêm sỉ, nỗi nhục không bao giờ rời xa nó.

Kẻ ăn nói khôn ngoan được người khác kính nể, người cư xử chín chắn được bậc quyền cao trọng dụng.

Người làm ruộng thu lúa đầy bồ, kẻ đẹp lòng các bậc quyền cao, dù có lỗi lầm, cũng được tha thứ.

Bổng lộc và quà cáp làm mờ mắt bậc khôn ngoan, khiến miệng họ mắc quai, không còn dám khiển trách.

Khôn ngoan bị che giấu, kho tàng bị chôn vùi : cả hai nào có ích chi ?

Người che giấu sự đần độn vẫn hơn kẻ che giấu sự khôn ngoan.

Nhật Bản và Tiền Bạc

đăng 18:40, 3 thg 6, 2019 bởi Trực Phạm   [ đã cập nhật 18:51, 3 thg 6, 2019 ]

Dưới gầm trời này chả có cái giống dân nào là "tốt bụng" cả, dân tộc nào muốn vượt lên thì cũng phải nghĩ cách... đè thằng khác và không bị thằng khác đè. Ngược lại, dân tộc nào ngu ngơ tin vào "lòng tốt" của thằng khác thì tất lẽ dĩ ngẫu là chịu kiếp culi sấp mặt.

Nếu bạn đã phải va chạm (hoặc chém gió với những người đã phải va chạm) với các doanh nghiệp Tây, Tàu, Nhật, Hàn, bạn có thể đúc kết ngay ra là về độ xảo quyệt trong làm ăn ông Nhật mà nhận nhì thì cả thế giới này không ai dám nhận nhất:

1 - Thứ nhất là trong hình thức ODA (hỗ trợ phát triển chính thức), nửa đầu thế kỷ 20 nước Nhật quân phiệt dùng súng ống để chiếm nửa châu Á, nửa sau thế kỷ 20 và sang thế kỷ 21 họ dùng, ODA.

Cái này chắc bạn cũng biết rồi: mang tiếng là cho vay lãi suất thấp nhưng tổng kết lại thì con nợ chịu chi phí cắt cổ, bọn cho vay nặng lãi cũng không thể dã man bằng Nhật Bản:

- Ông cho người ta vay với điều kiện ông được quyền quyết định chi tiền vào đâu, cho ai, các công ty Nhật được ôm trọn các gói thầu của dự án, các vị đưa hết máy móc, con người (ở bên Nhật không còn gì để làm) sang, dự án các vị chén từ A đến Z. Các doanh nghiệp Việt Nam cùng lắm được thuê lại (ăn nước 2, nước 3) ở vài khâu chân tay, điếu đóm, lợi nhuận thấp.

- Nếu chỉ có thế thì cũng tặc lưỡi cho qua được. Vấn đề là Nhật nó còn chơi bẩn ở 1 đẳng cấp cao hơn: nó định giá các gói thầu (tức là nó tự trả cho nó) cao chót vót, nó vừa đá bóng vừa thổi còi, rỉa thịt con nợ đến tận xương tủy.

Các bạn cứ tưởng tượng thế này: bạn vay thằng hàng xóm ít tiền để xây nhà tắm, nó đồng ý cho bạn vay với điều kiện... nó là thằng xây, và cuối cùng nó tính giá của cái nhà tắm cao vcđ, bạn nhận được cái nhà tắm và nợ nó 1 núi tiền mà với số tiền đấy bạn có thể tự xây hoặc thuê thằng khác xây được...cả cái nhà!

2 - Thứ hai là trong hình thức liên doanh, góp vốn (thường dưới dạng FDI - đầu tư trực tiếp), Các công ty Nhật cực kỳ cục bộ, be bờ và...chơi bẩn một cách siêu tinh vi. Họ hay có trò như thế này:

- Họ sang VN tìm đối tác làm ăn, thỏa thuận góp vốn 50-50 hoặc 60-40, 70-30 gì đó. Họ thường góp bằng tiền + vác các dây chuyền hết đát hoặc ô nhiễm (theo tiêu chuẩn của họ) sang ta. Bên ta thường góp bằng đất đai, nhà xưởng, các mối quan hệ địa phương (để chạy thủ tục-giấy tờ).

- Lúc thỏa thuận ban đầu thì mọi thứ có vẻ rất ngon ăn: lợi nhuận của liên doanh đã được tính toán là sẽ rất cao và sẽ được chia theo đúng tỷ lệ góp vốn. Họ còn cam kết sẽ chuyển giao công nghệ dần dần từ "chính quốc" sang cho liên doanh bên này (nôm na là tỷ lệ nội địa hóa sẽ tăng dần) để lợi nhuận sẽ còn tăng hơn nữa (vì hàm lượng chất xám trong sản phẩm cao hơn).

Thực tế thì sao?

- Lợi nhuận của liên doanh... thấp lè lè hoặc thậm chí... âm (lỗ lòi). Tại sao lại lỗ? Bởi vì bên cung cấp nguyên vật liệu đầu vào cũng như bên mua sản phẩm đầu ra của liên doanh đều là công ty con của tập đoàn bên họ cả, họ cố tình nâng giá để công ty liên doanh phải mua nguyên vật liệu giá cao và bán thành phẩm ra giá thấp (tức là chuyển lợi nhuận từ liên doanh sang tập đoàn của họ). Bên ta nhìn thấy thế cũng chịu vì ta là "người chơi mơi" trong lĩnh vực mà họ đã là cáo già trong khi phần lớn sản phẩm của liên doanh là đặc thù, ta chả có thể tự kiếm được nhà cung cấp cũng như khách hàng được. Mà có kiếm được họ cũng bảo mấy công ty đó không đủ tiêu chuẩn này kia thì cũng làm được gì nhau (tiêu chuẩn họ chế ra mà)?

- Còn "chuyển giao công nghệ" hử? Đợi đấy nhé! Các đồng chí cứ mơ đi! Liên doanh mãi mãi làm mấy khâu giản đơn, ô nhiễm, thủ công, chất xám thấp, lợi nhuận biên thấp (giá trị thặng dư thấp). Các đồng chí ý kiến hả? Họ sẽ lôi 1 lô 1 lốc các lý do chưa thể chuyển giao các khâu phức tạp (tức lãi cao) hơn: nào là tụi mày làm mấy cái đơn giản còn chưa đảm bảo chất lượng và tiến độ, tự họ chế ra "khuôn mẫu" cho chất lượng và tiến độ chứ ai? Nào là cán bộ VN đưa sang Nhật học chưa làm chủ công nghệ, đù má họ có dạy cái khìn, sang bên đó ban ngày làm như công nhân ban đêm ngủ "phòng quan tài", cả tháng sống bằng mỳ gói (do họ trả lương thấp), bố thằng VN nào trụ được?

- Sau độ 2-3 năm hoặc cùng lắm là 5 năm lỗ lòi bên ta chịu không thấu thế nào cũng... xin rút, họ sẽ vui vẻ mua lại phần vốn góp của ta với giá... bèo. Bên ta biết là rẻ nhưng cũng phải ngậm đắng nuốt cay mà bán bởi vì ngoài họ ra chả nhà đầu tư bên ngoài nào dám nhảy vào cả (ngu gì nhảy vào để vỡ mồm tập 2).

Chiêu này người Nhật đã áp dụng thành công cả ở VN lẫn... Mỹ. Hiện nay các nhà đầu toi Hoa Kỳ ngán nhất là làm ăn với mấy tập đoàn Nhật.

Chốt lại là thôi đừng chiêm bao! Đừng có mơ mộng dựa vào Tây, Tàu, Nhật, Hàn để nó giúp ta gây dựng được các tập đoàn lớn mạnh như Toyota, Honda, Huyndai, Samsung... Chúng nó có bị thần kinh đâu mà nuôi lớn 1 thằng để sau này cạnh tranh với chính nó? Thay vì giành ưu đãi vô tội vạ + vay vô tội vạ Nhật, Hàn, Tây, Tàu thì hãy ưu đãi... chính đồng bào mình là các doanh nghiệp trong nước (hoặc ít nhất là bớt chén, vặt, sách nhiễu họ đi), chỉ vài chục năm là ta có quyền ị vào ODA của bọn Nhựt Bủn!

P/S: đến nay Tiến sỹ Mahathir 92 tuổi vẫn chưa thể giúp Malaysia có ngày độc lập thứ 2 ! ( thoát khỏi ODA)

Còn người Nhật nếu vạn sự có gì thì "cúi đầu" xin lỗi là xong ấy mà!

1-3 of 3